Lễ mộc dục (lễ tắm tượng thần hay thần vị):
Lễ này thường được
tiến hành vào nửa đêm hôm trước ngày khai hội. Trước khi làm lễ mộc dục,
có nơi người ta tổ chức lễ rước nước. Trước khi thực hiện việc tắm tượng
(lau chùi tượng thờ) phải làm lễ cáo thần. Sau lễ mộc dục là tế gia
quan (mặc áo, đội mũ cho tượng thần). Nếu thần không có tượng mà chỉ có bài
vị (thần vị) thì áo mũ đặt lên ngai. Sau đó tượng thần (hay thần vị, hoặc có
khi chỉ là áo mũ) đặt lên kiệu, chuẩn bị cho đám rước thần sáng ngày khai hội.
Lễ rước:
Trong một lễ hội thường có rước thần, rước thành
hoàng, rước văn hay rước nước. Lễ rước thần hay rước thành hoàng thường
cử hành trước khi vào lễ khai hội và kết thúc hội. Nội dung, ý nghĩa của lễ rước
ở mỗi lễ hội đều có sự khác biệt về đối tượng rước, cách thức tiến hành, trình
tự đoàn rước, thành phần người tham gia... Trong số các lễ rước thì rước thần
và rước nước phổ biến hơn cả.
Lễ hội
thường tôn vinh đối tượng thiêng, đó là “Thánh”, “Thần”, nhưng thánh và thần
thường được thờ ở đền, miếu. Đa số lễ hội thường được tổ chức ở đình làng, đền,
nơi rộng rãi tiện cho việc hành lễ và tổ chức các trò chơi. Do vậy trước khi
khai hội, người ta thường tổ chức cuộc rước thần đi theo lộ trình từ đền hoặc
đình về nơi hành lễ, xong hội lại rước thần trở lại nơi thờ cũ. Sau lễ rước sẽ
là lễ tế thần và khai hội. Đặc biệt có nơi, trong dịp lễ hội ngày nào cũng có
rước, lễ rước này không phải rước thần mà là rước sớ (rước văn), tức bài
văn cúng thần. Mỗi ngày người ta cúng thần bằng một bài sớ riêng. Trong đám
rước văn, bài sớ cũng được đặt lên kiệu rước, gọi là kiệu văn.
Lễ rước
trong các lễ hội truyền thống thường quy định người trực tiếp tham gia rước
phải là nam giới tuổi từ 18 trở lên, không có phụ nữ, trừ một vài lễ hội thờ nữ
thần (như lễ hội Phủ Dày, lễ hội Hạ Lôi) đoàn rước lại chủ yếu do nữ đảm nhiệm.
Người tham
gia rước (gọi là giai đô), là những người được dân làng lựa chọn, cắt
cử. Họ là những chàng trai khoẻ mạnh, có tài có đức, không có điều tiếng đáng
chê trách trong làng xóm. Ai được chọn trong đội rước là vinh dự cho bản thân
và gia đình.
Đám rước khi
đi đường có biểu tượng riêng để tránh sự trùng lặp giữa các nhóm cộng đồng. Trước khi
khởi hành, chiêng, trống nổi lên từ trong đền, đình (trước đây đốt pháo).
Thường từ nửa đêm, tiếng trống đã gióng liên hồi để mọi người đều biết, ai có
phận sự phải lo sửa soạn trước. Ngày xưa thường đốt pháo lệnh trước khi đám
rước bắt đầu.
Ngày giã đám (xuất tịch) thường có một buổi đại tế
cuối cùng gọi là tế giã đám. Nghi thức này cũng thực hiện với đầy
đủ các bước theo quy định.