Hà Nội đặc trưng với những quán cà phê nhỏ, lãng mạng,
trầm lắng. Người Hà Nội có cái tài là mỗi món ăn, thức uống bình thường qua tay
họ đều được nâng nên thành một thứ văn hóa. Họ uống cà phê cũng rất cầu kỳ,
thiên về thưởng thức chiêm nghiệm. Cái chất trầm mặc, sâu lắng của Hà thành đã
ngấm vào vị cà phê đậm đặc đen quánh.
Khác với Hà Nội, Sài Gòn là nơi mà đâu đâu cũng có
thể bắt gặp được quán cà phê, từ sang trọng đến bình dân, từ thời thượng đến...
chả có gì.
Cũng không đâu như cà phê Sài Gòn. Người
ta không chỉ đến quán cà phê thư giãn mà còn để làm việc, thậm chí để giải quyết
những xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống…Cà phê Sài Gòn đã trở thành một nét
văn hóa và cuộc sống của thành phố hơn 10 triệu dân này.
Câu nói thường nghe thấy nhất ở Sài Gòn là: "Đi
cà phê không?" Sài Gòn luôn vậy, bên cạnh những sôi nổi, tươi mới là sự hối
hả lo toan bom chen đến nghẹt thở. Nếu như ở Hà Nội và nhnhuwngx thành phố khác
cà phê thường được pha bằng phin rất đặc, uống chậm rãi và thiên về thưởng thức.
Thì cà phê Sài Gòn lại thường được pha sẵn, ít cà phê và nhiều đá, vị nhạt và bằng
ống hút, đáp ứng nhu cầu của con người ở đây là tỉnh táo và giải khát. Nhiều
người lần đầu tiên đến Sài Gòn, không thích cà phê nơi đây. Bởi cà phê ở đây vì
nó mang nét ồn ào, xô bồ của một thứ nước giải khát đại trà.
Nếu các thành phố khác cà phê mang một phong cách đặc
trưng của địa phương, thường kén người thưởng thức, thì ở Sài Gòn thành phố có
nền văn hóa hợp chủng thì cái gu cà phê của họ cũng có nhiều sắc độ hơn. Trăm
ngàn hình hài, chỉ cần bạn thích uống cà phê thì sở thích nào của bạn cũng được
đáp ứng. Cà phê ở đây mang phong cách cởi mở, phóng khoáng năng động và tiện
nghi đúng chất Sài thành.
Những cà phê vỉa hè (cà phê cóc) có thể bắt gặp ở bất
cứ đâu: Hẻm siêu nhỏ, đại lộ thênh thang. Bên cạnh đó, Sài Gòn có hơn 8 triệu
con người với đủ mọi thành phần, nghề nghiệp trình độ là muôn vàn những sở
thích khác nhau. Vì vậy ở đây có đủ các loại cà phê đáp ứng mọi nhu cầu: Cà phê
thiên nhiên, cà phê nghệ thuật, cà phê nhạc, cà phê sách, cà phê chứng khoán,
cà phê wifi, cà phê thú cưng, cà phê đồ cổ, còn có cả cà phê ma, cà phê âm phủ...
Bên cạnh cà phê Việt truyền thống còn du nhập đủ cà
phê của phương Tây: Anh, Mỹ, Pháp, Ý, Tây Ban Nha. Đa dạng về giá cả có thể bạn
chỉ mất 6.000đ cho một ly đen đá ở vỉa hè nhưng cũng có thể bạn phải mất 100
ngàn đồng cũng cho một ly cà phê chồn ở một khách sạn hạng sang. Độc đáo như cà
phê trứng, cà phê mật ong, cà phê dừa, bình dân hơn thì có cà phê sữa, bạc sỉu.
Cà phê Sài Gòn là một cái gì không thể nắm bắt hay diễn giải được, chỉ biết rằng
hàng ngày nó ngấm vào người ta và trở thành một phần không thể thiếu. Là khi ta
nhớ về một ai đó, thường gắn với một quán cà phê kỷ niệm.